Bạn không sợ thất bại. Bạn sợ người khác thấy bạn thất bại. Sợ bị đánh giá. Sợ bị nhìn như kẻ “không đủ giỏi”. Sợ cái cảm giác mình đang tụt lại phía sau. Nên bạn chọn an toàn. Làm những thứ mình đã quen. Ở trong vùng mà mình biết chắc sẽ không sai. Nhưng đổi lại… bạn cũng không đi xa hơn được. Sự thật là: Không ai trưởng thành mà chưa từng làm sai. Không ai đi nhanh mà không từng vấp. Chỉ có một kiểu người mãi đứng yên: người luôn cố giữ hình ảnh “ổn” trong mắt người khác. Bạn có thể giữ thể diện. Hoặc bạn có thể tiến bộ. Rất hiếm khi có cả hai cùng lúc. Người khác có thể quên bạn thất bại rất nhanh. Nhưng bạn sẽ phải sống rất lâu với cái cảm giác “giá như mình dám thử”. Nếu có một việc bạn đang trì hoãn chỉ vì sợ sai… làm nó đi. Không phải để chứng minh với ai. Mà để bạn không còn bị chính nỗi sợ của mình giữ lại nữa.